Hợp đồng hôn nhân 100 ngày – chương 156

Chương 156: Anh ta không quan tâm đến sống chết của em


“Tôi, tôi bị hủy dung nhan rồi sao?” Uất Noãn Tâm sợ đến mặt mày xám xịt, gấp gáp sờ lên khuôn mặt của chính mình, bị Ngũ Liên ngăn lại. “Đừng đụng vào! Miệng vết thương sẽ bị nhiễm trùng! Bác sĩ đã tiêm thuốc tê giúp em rồi, cho nên em sẽ không cảm thấy đau.”


Đầu lưỡi của cô hơi líu lại, lời nói cũng không nói được rõ ràng. “Tôi, tôi thực sự bị hủy dung nhan rồi sao? Anh gạt tôi, có phải không? Không thể nào, không thể nào….”


“Không cần lo lắng, tôi sẽ sắp xếp một cuộc phẫu thuật thẩm mỹ giúp em, so với lúc trước em nhất định sẽ càng đẹp hơn.”


“Tôi không cần, tôi muốn dáng vẻ ban đầu của tôi…..” Uất Noãn Tâm gấp đến nỗi khóe mắt đỏ lên, những giọt nước mắt sắp chảy ra bên ngoài. “Tại sao chứ? Tại sao hả…..tôi không muốn sống nữa……”


Nhìn thấy cô như vậy, Ngũ Liên không kiềm được, phát ra một tiếng cười “khúc khích”.


“Tôi đã bị hủy dung nhan rồi, anh còn cười!”


“Em bị hủy dung nhan thì liên quan gì đến tôi, cũng không phải tôi bị hủy dung nhan, tại sao không thể cười chứ?”


“Anh……đồ khốn!” Cô cầm một cái gối ném về phía anh.


“Ây da, được rồi được rồi, không gạt em nữa! Em không bị hủy dung nhan, là tôi gạt em thôi!” Người có chút thông minh từ biểu hiện của anh không phải cũng có thể nhìn ra sao? Cô quá ngốc, vừa hay có thể gạt cô một chút.


Uất Noãn Tâm không chịu tin, Ngũ Liên đành phải tìm một cái gương. “Tự em nhìn đi, có phải vẫn là khuôn mặt ban đầu hay không?” Cô e dè từ các khe của ngón tay nhìn qua, khuôn mặt của cô vẫn y nguyên như lúc trước, hoàn toàn không mất mát gì, vừa vui mừng vừa tức giận. “Này! Anh dám gạt tôi! Đồ khốn! Dọa chết tôi rồi!”


“Tôi làm sao biết em dễ gạt đến vậy. Hơn nữa, không phải em rất thích trang điểm làm xấu chính mình sao? Trực tiếp hủy dung nhan chẳng phải dễ dàng hơn sao.”


“Làm xấu với hủy dung nhan không phải là hai chuyện hoàn toàn khác nhau sao?”


“Với bộ mặt xấu xí này của em, hủy dung nhan cũng tương đương với chỉnh sửa thôi.”


“Anh…..” Miệng của Uất Noãn Tâm nói không lại anh, nắm lấy tay của anh, cắn một cái, làm Ngũ Liên đau đến nổi ma kêu quỷ thét, vội vàng đẩy cô ra. Nhìn thấy trên tay còn in vài dấu răng, rất đau lòng cho bản thân. “Em là chó hả, sao lại thích cắn người đến vậy chứ!”


Cô đặc biệt độc đoán “hừ” một tiếng. “Tôi là chó đó, chuyên cắn loại người xấu như anh!”


“Tôi là người xấu sao? Tôi mà là người xấu thì đã không cứu em rồi, có lòng tốt không được báo đáp!” Anh biết ngay cô qua cầu rút ván mà, làm sao có thể mắc bẫy trò cũ rít này của cô chứ?


Thực ra trong lòng cô cực kỳ cảm kích anh, nếu như không phải anh kịp thời cứu cô, cô thực sự không dám nghĩ sẽ xảy ra những chuyện khủng khiếp gì đây.


Cô còn nhớ lúc xảy ra chuyện, phản ứng đầu tiên của cô là gọi điện cầu cứu Nam Cung Nghiêu, sau đó thì sao?


“Nam Cung Nghiêu, anh ấy có đến không?”


Ngũ Liên nhún vai, trả lời cô: “Em hy vọng anh ta đến sao?”


Uất Noãn Tâm lắc đầu, nói lời mỉa mai. “Tôi mới không hy vọng anh ta đến!”


Phát hiện nguy hiểm, điều đầu tiên cô nghĩ đến là gọi điện thoại cho anh, trong tiềm thức, vẫn còn rất tin tưởng anh sao? Nhưng anh lại khiến cho cô thất vọng rồi, không những không vội vàng đến cứu cô, ngay cả đến thăm bệnh cũng không. Tự cười nhạo chính mình, anh vốn không quan tâm sống chết của cô, làm sao có thể để ý đến chứ?


“Bộ dạng bây giờ của em, giống như con mèo con chó bị người khác vứt bỏ, thật đáng thương!” Ngũ Liên cố ý trêu chọc. Về điểm ‘chết không thừa nhận, vịt chết còn mạnh miệng’ mà nói, hai người bọn họ quả thật giống nhau mà.


“Anh mới phải đó! Phải truyền dịch đến bao lâu nữa, tôi muốn quay về công ty!”


“Tôi đã thay em xin nghỉ hai người rồi, em cứ ở lại bệnh viện nghỉ ngơi cho tốt đi!”


“Nhưng tôi chỉ chịu một chút đả kích nho nhỏ thôi mà, không có chuyện gì đâu.”


“Em vội vàng muốn quay trở về, không phải muốn gặp Nam Cung Nghiêu chứ? Anh ta cũng không thèm quan tâm đến sống chết của em, em còn để ý anh ta làm gì hả?”


Uất Noãn Tâm không trả lời. Đúng vậy! Anh ta không thèm để ý đến sống chết của cô, cô cần gì phải chạy đi hỏi anh ta tại sao lại không cứu cô chứ? Nguyên nhân không phải rất rõ ràng rồi hay sao? Cần gì tự mình chuốc nhục.


“Em đắc tội với người nào sao? Đối phương mới ra tay muốn tàn nhẫn hủy hoại dung nhan của em!”


Uất Noãn Tâm nghĩ ngợi một lúc, cô hẳn không có đắc tội với bất cứ người nào mới phải, ngoại trừ…..Hạ Nghiên Chi. Nếu như cô ta hiểu lầm là cô tung ra những scandal của cô ta, rất có khả năng xuống tay tàn nhẫn với cô.


“Sao nào? Nghĩ ra gì rồi hả?”


“Không, không có….” Cô vẫn chưa xác định là cô ta, không muốn

Bài trướcBài sau

Cùng chuyên mục
cat Chuyên mục khác
Hoạt động gần đây
nhat ki mang thai khi 17 chuong cuoi, nhat ki mang thai khi 17 chuong 50, nhat ki mang thai khi 17 chuong 46, nhat ki mang thai khi 17 chuong 46, nhat ki mang thai khi 17 chuong 45, Doc truyen hop dong hon nhan 100 ngay chuong 397, Hop dong hon nhan 100 ngay chuong 397, nhat ki mang thai khi 17, Hop dong hon nhan 100 ngay chuong 314, Hop dong hon nhan 100 ngay chuong 314,